THU VÂN LÊ HỒNG 161 _ TRĂNG THƠ Trăng kia đẹp tựa vần thơ Của mùa xuân lỡ năm xưa vừa về

THU VÂN –LÊ HỒNG
161 _ TRĂNG THƠ
Trăng kia đẹp tựa vần thơ
Của mùa xuân lỡ năm xưa vừa về
Trăng cài hương lụa đam mê
Thả xuôi con nước đăng đê nhịp lòng
Câu thơ chưa tả hết dòng
Đã say, say khướt bên vòng hoang liêu
Có gì trong nỗi đăm chiêu
Một vần thơ xuống thương yêu mộng chiều
Ngọc ngà cung nguyệt âm tiêu
Lang thang mây núi hương nhiều vấn vương
Sợi chiều còn đọng mây loang
Mắt xanh xanh thẳm cho vàng nhớ nhung
Có mùa xuân lỡ chập chùng
Vần thơ lay động muôn trùng vẫy mong
Bờ khuya sóng gọi hồn không
Mà nghe muôn lá lay rung vật vờ
Đêm thanh một vóc trăng hờ
Vẩn vơ mái lá như chờ đợi em.
LÊ HỒNG –BÀI HỌA
Mượn trăng …anh thả vào thơ
Ươm duyên cấy phận ..giấc mơ đầu đời
Trăng tròn ..lơ lửng giữa trời
Soi hình ..tắm nước biển khơi ..sóng vàng
Múc trăng ..dưới giếng ..đình làng
Đổ lên dáng ngọc… ngập tràn ..thân em
Nồm nam mát tựa như kem
Trăng còn len lỏi… vào tem ..ngàn vàng
Tháng tư ..trời nóng như rang
Mượn trăng sáng tỏ.. khoe hàng..giò mông
Nhờ trăng ..ánh mắt đàn ông
Ngắm nhòm thoải mái ..mà không mất tiền
Mượn trăng khoe mấy nàng tiên
Nóng bốn mươi độ ..phơi duyên..giữa trời
Trăng theo ngọn bút thơ tôi
Vào phai mọi chỗ… mọi nơi..người dùng…
Thơ tôi ..trăng vẫn đi cùng
Người đời vẫn gọi ..một vùng ..trăng thơ
..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *